Ôtô Xe Máy

Xe hơi, xe máy Việt Nam – bao giờ thôi nhìn nhau hằn học

Mặc vội chiếc áo mưa, tôi phi lên chiếc Wave Apha lao ra đường đi chợ, vì hôm nay vợ về trễ, đi xe hơi thì tắc đường. Tôi dừng trước vạch kẻ đường như mọi người, mắt hướng về phía cột đèn, miểng lẩm nhẩm đọc xuôi, đọc ngược mong cho mau chuyển sang xanh, bỗng phía sau, còi bấm inh ỏi. Đường đê La Thành chật hẹp, có đúng một làn xe mỗi bên, nhưng vẫn có biển treo “đèn đỏ, được phép rẽ phải”. Chiếc áo mưa không che nổi bên sườn, quần tây áo sơ mi, giày đen còn chưa kịp thay ra, giờ ướt sũng, nhuốm trong thứ nước vàng đục vì bụi đất thành phố. Phanh thật nhanh và bình tĩnh nép sát vào vỉa hè, còn chưa kịp làm gì, cỗ máy bốn bánh đã lao tới, “xuồm, ào”, bánh xe lăn qua vũng, nước bắn tung tóe, d…

WB nâng dự báo tăng trưởng Việt Nam

Số liệu nêu trên được Ngân hàng Thế giới (WB) đưa ra trong báo cáo Cập nhật kinh tế Đông Á Thái Bình Dương, vừa được công bố sáng nay (13/4)


Trời Hà Nội đang lạnh nốt vài ngày, để chuẩn bị tạm biệt xuân vào hạ, những cơn mưa xối xả dần quay trở lại. Mặc vội chiếc áo mưa, tôi phi lên chiếc Wave Apha lao ra đường đi chợ, vì hôm nay vợ về trễ, đi xe hơi thì tắc đường. Từ nhà tới chợ qua ba con phố, hai lần đèn đỏ, nhưng chỉ chừng đó, cũng đủ thấy hình như, người đi xe hơi, và đi xe máy, chưa từng bao giờ coi nhau cùng một mặt trận.
“Vì trời cứ mưa tràn nước, đường phố tôi nay ngập lụt…”, tôi vốn ưa thích văn nghệ, nên vừa đi vừa lẩm nhẩm hát cho đường bớt dài. Đường hẹp, phố Hà Nội hay đọng từng vũng nước, bỗng thấy phía trước một xe hơi bật đèn pha LED sáng chói, lao nhanh về phía mình. Chuyện gì sẽ xảy ra?
Phanh thật nhanh và bình tĩnh nép sát vào vỉa hè, còn chưa kịp làm gì, cỗ máy bốn bánh đã lao tới, “xuồm, ào”, bánh xe lăn qua vũng, nước bắn tung tóe, dạt sóng như biển. Chiếc áo mưa không che nổi bên sườn, quần tây áo sơ mi, giày đen còn chưa kịp thay ra, giờ ướt sũng, nhuốm trong thứ nước vàng đục vì bụi đất thành phố.
Một số từ ngữ không được lịch sự phát ra từ miệng tôi. Lạ nhỉ, đèn LED, công nghệ ánh sáng hàng đầu cho xe hơi, chẳng lẽ không đủ để vị tài xế thấy tôi, thấy vũng nước to như cái chiếu? Hay là người ta thấy, nhưng vẫn cố tình phi qua?.
Ngậm ngùi đi tiếp, mưa trút ngày càng lớn, ướt nhòa mắt, xối vào mặt bỏng rát. Ôi, đèn đỏ! Trong những lúc như thế này, đèn đỏ thật không hề dễ chịu chút nào. Đường đê La Thành chật hẹp, có đúng một làn xe mỗi bên, nhưng vẫn có biển treo “đèn đỏ, được phép rẽ phải”.
Tôi dừng trước vạch kẻ đường như mọi người, mắt hướng về phía cột đèn, miểng lẩm nhẩm đọc xuôi, đọc ngược mong cho mau chuyển sang xanh, bỗng phía sau, còi bấm inh ỏi.
>> Xem tiếp
Tags

Related Articles

Close